$(document).ready(function () { $(".validate").validationEngine(); });
Thứ năm, 10-11-2016 | 13:30GMT+7

Làng nghề Trát Cầu (Hà Nội): Ô nhiễm vì bãi rác quá tải

TBV - Những năm gần đây, người dân thôn Trát Cầu, xã Tiền Phong, huyện Thường Tín (Hà Nội) ngày càng phất lên nhờ nghề sản xuất chăn ga gối đệm. Tuy nhiên, bên cạnh sự phát triển về kinh tế, người dân cũng phải trả giá cho cuộc sống của mình bởi vấn nạn ô nhiễm môi trường.
Trát Cầu từ lâu đã nổi tiếng với nghề chăn ga gối đệm. Trên địa bàn có khoảng 1.200 hộ, với gần 5.000 nhân khẩu, hầu hết đều tham gia sản xuất chăn ga gối đệm, chiếm khoảng 80% số dân cư sinh sống trong thôn. Sản phẩm của thôn được tiêu thụ rộng tại khắp các tỉnh thành phía Bắc, miền Trung - Tây Nguyên và một vài tỉnh phía Nam. Thu nhập bình quân của người dân thôn Trát Cầu ước tính khoảng 40 triệu đồng/người/năm.

Bãi rác “2 trong 1”

Được Nhà nước công nhận làng nghề truyền thống, người dân thôn Trát Cầu có cuộc sống ổn định, sung túc. Tuy nhiên, cũng giống như bao làng nghề khác, bên cạnh việc kinh tế phát triển, thu nhập ổn định, người dân Trát Cầu cũng phải đối mặt với vấn đề ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.

Hầu như ngày nào cũng vậy, tại hố chôn lấp rác thải của thôn, nhiều cơ sở sản xuất đem rác thải từ nghề sản xuất chăn ga gối đệm (chủ yếu là vụn, bông ép, sợi…) ra chất đống và đốt. Lửa nóng hừng hực, khói bụi bốc lên nghi ngút, khét lẹt, gây ảnh hưởng lớn đến sinh hoạt của người dân trong thôn và các thôn lân cận thuộc địa bàn xã.
 


Tình trạng ô nhiễm do việc đốt chất thải vẫn chưa có giải pháp khắc phục.

Chị Trần Thị Hà - người dân sinh sống ở xã Tiền Phong, cho biết môi trường xã vô cùng ô nhiễm, không khí bị ảnh hưởng bởi khói bụi, các cơ sở sản xuất vứt bừa bãi rác thải công nghiệp chung với rác thải sinh hoạt làm bãi rác lúc nào cũng chồng chất. Nhiều lúc cơ sở vứt bừa bãi ra đường, không đổ vào khu bãi rác chung. Nếu cứ tiếp diễn thế này thì sức khỏe người dân trong xã sẽ bị ảnh hưởng, cả đời con cháu cũng phải chịu vạ lây. Thực tế theo quy định rác thải công nghiệp phải được xử lý riêng, nhưng với cách xử lý của các cơ sở sản xuất ở thôn Trát Cầu, cả hai loại rác thải công nghiệp lẫn rác thải sinh hoạt đều được tập kết hết ra bãi rác chung.

Ông Nguyễn Hưng Phòng - đội 5 thôn Trát Cầu, cho biết: “Tình trạng ô nhiễm diễn ra đã lâu. UBND huyện và xã đã có chương trình thu gom rác sinh hoạt về cơ sở. Chúng tôi cũng hết lòng làm về môi trường nhưng người dân không ý thức, chúng tôi làm đằng trước, dân đổ đằng sau. Chúng tôi hết sức khó khăn, đây chỉ là bãi tạm, rác thải làng nghề quá nhiều, việc chở đi khó khăn cho công ty môi trường. Người dân đóng góp 9.000 đồng/người/tháng. Địa bàn chúng tôi có 1.800 xuất, chúng tôi mới chỉ thu khoảng gần 1.500 xuất, không đủ tiền bảo đảm để xe môi trường chở đi”.

Người bệnh, lúa cũng thiệt hại

“Rác thải tràn ngập ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân rất nhiều. Rác thải hôi thối, dịch bệnh ảnh hưởng không chỉ sức khỏe bây giờ và sau này. Chúng tôi ở cơ sở mong muốn vệ sinh môi trường sạch sẽ. Đề nghị các cấp thẩm quyền quan tâm để môi trường sạch sẽ hơn”, ông Phòng nói.

Theo ông Phòng, rác thải làng nghề đa phần được xử lý bằng cách đốt. Ảnh hưởng của việc đốt rác không chỉ tới sức khỏe con người. Địa phương hiện khoảng 40 mẫu đất trồng lúa, nhưng có tới 20% diện tích bị thiệt hại do ảnh hưởng của việc đốt rác.

Thừa nhận vấn đề ô nhiễm môi trường tại xã Tiền Phong, ông Dương Ngọc Minh - Phó Chủ tịch UBND xã, cho biết vào thời điểm khoảng năm 2008, có được nguồn vốn hỗ trợ từ thành phố, UBND huyện Thường Tín đã đầu tư cho xã một hố chôn lấp rác thải tập trung rộng khoảng 850m2, sâu 5m.

Tuy nhiên, do lượng rác thải làng nghề quá lớn, khoảng 4 - 5 năm trở lại đây, bãi chôn lấp này luôn trong tình trạng quá tải. Không còn chỗ đổ chất thải rắn, một số người dân Trát Cầu đã tự tìm giải pháp xử lý là... đốt trộm.

Để hạn chế việc đốt chất thải tại làng nghề, từ nhiều năm nay, UBND đã giao cho lãnh đạo thôn cử cán bộ thường xuyên kiểm tra, xử lý việc đốt chất thải tại hố chôn lấp cũng như những nơi khác, nhưng không hiệu quả, vì người dân cố tình đốt bất kể ngày đêm.

Trước thực tế trên, UBND xã đã nhiều lần đề nghị UBND huyện kêu gọi nguồn vốn đầu tư xây dựng lò đốt rác thải, nhưng cũng chỉ huy động được khoảng 3 - 4 tỷ đồng.

Ngân sách xã không đảm nhiệm được, việc hô hào sự đóng góp của người dân gặp nhiều khó khăn. Chính vì vậy, từ đó đến nay vẫn chưa đầu tư được. Và, xã vẫn chưa có giải pháp để khắc phục triệt để tình trạng ô nhiễm do việc đốt chất thải.
Thu Hường